Điện thoại reo lêntrong phòng cô gáimàn hình sáng tênmột cái tên đã cũcô chẳng nhấc máy để chuông reo hết
Cô ngồi xuống giườngtay vẫn cầm máytin nhắn chưa gửivẫn còn trong hộpcô xóa đi rồi tắt nguồn
Ngoài kia hẻm tốiđèn đường đã tắtmột chiếc xe ômchạy qua chẳng kháchcô kéo chăn lên ngủ thiếp
Sáng hôm saucô chẳng mở máytin nhắn kiađã mấtchiếc ghế trước hiên vẫn trống