Bóng đèn đầu hẻmchớp từng hồisáng rồi lại tốinhư muốn tắt hẳnnhưng rồi lại sáng yếu ớt, vàng nhạt
Một con chónằm dưới cột đènmắt lim dim ngủđuôi cụp vào thânmỗi lần đèn chớp tai nó giật
Người đàn bà gánhhàng rong cuối ngàybước qua cột đènbóng bà đổ dàirồi ngắn lại ngay khi đèn lóe sáng
Một đôi nam nữđứng dưới mái hiênngười đàn ông nóingười phụ nữ lặng imbóng đèn chớp xuống khuôn mặt họ tối
Khi họ bước đicon chó thức giấcvươn vai đứng dậyđi về phía tốibóng đèn vẫn chớp đều đặn, chậm dần
Gần nửa đêm rồibóng đèn tắt hẳncả con hẻm nhỏchìm vào bóng tốitiếng chó sủa xa xa